Cố Hiểu Vũ nghe vậy lại càng ngưỡng mộ. Chị gái mình đúng là gả vào bến đỗ trong mơ, chẳng phải chịu chút áp lực nào, thảo nào lại trẻ trung đến thế!
Chẳng biết sau này mình có tìm được một gia đình chồng như vậy không nữa.
Nói chuyện một lúc, hai chị em lại nhắc đến chuyện của mẹ - bà Phạm Văn Lệ. Cố Hiểu Hà rất hiểu cho em gái, nên cô không hề nói xấu mẹ đẻ, chỉ bảo hiện tại mình được chồng và nhà chồng chiều sinh hư rồi, nên không quen tiếp xúc với kiểu người hay soi mói bắt bẻ nữa.
Cố Hiểu Vũ nghe xong chỉ biết im lặng. Cô cũng hiểu rõ tính cách của mẹ ruột mình, nếu không phải vì chê nghèo tham giàu, không chịu nổi khổ cực thì bà cũng chẳng tái giá tới tận Yên Kinh.




